Tuesday, June 3, 2014

Chỉ còn lời cầu nguyện!

Nguyên Thạch (Vualambao)

Đất nước tôi
Một đống bùi nhùi ngao ngán!
Nhìn nơi đâu cũng buồn chán...cũng thảm thương
Người ta may mắn, còn có quê hương
Còn Tổ Quốc, còn con đường dân tộc.
 
Đất nước tôi
Đảng đã biến dân trở nên mất gốc
Biến dân tôi thành nô bộc ngoại bang
Lũ hèn kia, chưa chiến đã hàng!
Quì cúi mọp...đem giang san dâng hiến.

 
Thương dân tôi
Giờ chỉ còn niềm tin... và cầu nguyện
Thượng đế ban phép biến cứu đời
Thượng đế ơi
Thượng đế ơi
Dân chúng con nguyện lời cứu khổ.

Giặc đã đến đây
Giặc đầy khắp phố
Lũ yêu tinh lố nhố đầy đường
Chúng đến đây dầy xéo quê hương
Dìm dân tộc vào đường tiệt lộ!.

Dân Việt con!
Đói cơm rách khố...
Có quê hương mà như tứ cố vô thân!
Dưới ách tham quan đốn mạt hung thần...
Ôi cuộc sống!
Vô ngần khốn khó...

Việt Nam ơi
Quê hương ta đó
Lũ lụt triền miên, dông gió bão bùng
Đường tương lai?
Mờ ám mông lung
Dưới ách đảng, trùng trùng toàn trị!.

Dân xứ người hòa Chân Thiện Mỹ...
Dân nước ta ma quỉ hoành hành
Tiếng kinh cầu nguyện đến Trời xanh
Xin chấp phúc... sớm vượt qua cơn hành đại nạn.

Nguyên Thạch

 


2 comments:

Toàn Phạm said...

Nghe thơ Nguyên Thạch
Thấy buồn não nề
Đất nước sẽ vào u mê
Là khó tránh khỏi
Cái khốn nạn nhất là ĐẢNG CỘNG làm tê liết ý chí dân Nam sau bao năm cầm "quần"

Anonymous said...

Nghe thơ Nguyên Thạch
Thấy buồn não nề
Đất nước sẽ vào u mê
Là khó tránh khỏi
Cái khốn nạn nhất là ĐẢNG CỘNG làm tê liết ý chí dân Nam sau bao năm cầm "quần"